Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên dạy học tỉnh Quảng Ninh.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Thơ về ngày 8/3

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Bùi Thị Hải Thu
Ngày gửi: 14h:09' 02-04-2009
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 83
Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Bùi Thị Hải Thu
Ngày gửi: 14h:09' 02-04-2009
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 83
Số lượt thích:
0 người
Thơ tỡnh ngày không anh
M?i gi?n h?n mựa thu dó xa xụi
Em nh?n ngo tru?c cõy bng lỏ d?
Bao tõm tu ghen t?ng s?i giú
Mua d?ng mựa dụng trờn mụi
Trong mênh mông tĩnh lặng của đất trời
Kỷ niệm chẳng chịu im cứ tìm về lặng lẽ
Đau hạnh phúc khổ đau, đau tình yêu lầm lỗi
Để một thời nông nổi hát tình ca
Hà thị hải Yến
Đêm suy tư
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Nên người ầy cười em vụng dại
Càng chân thật người ta càng xa mãi
Như chính ta đi tìm bóng của mình
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Không biết giỗi hờn như loài hoa mắc cỗ
Nên đáng nhận mộ mảnh tình vụn vỡ
Từ tim anh hoà nhỏ xuống lòng mình
Phải vì em ngộ nhận một mối tình
Như hoa cát ngộ nhận mình trong sáng
Dưới ánh nắng mặt trời nghĩ riêng mình lấp lánh
Đau hay rằng nắng là của nhân gian
Cũng như anh là của những ai
Em đâu dám nghĩ riêng mình có được
Ai là cát Nắng đời anh toả xuống
Ai hoá là mình để có thể quên anh?
Nguyễn Thị Hương Dịu
Có gì đâu
Có gì đâu một lá thư
Giấy nhưgiấy trắng mực như mực thường
Cũng chưa một chữ rằng thương
Mà tôi đọc suốt đêm trường sang mai
Không nhớ nữa ngắn hay dài
Hình như tôi đọc cả ngoài trang thư
Trần Ninh Hồ
Vô lý
Cũng chẳng biết vì đâu mà khóc
Khi anh đi qua không kịp thấy mình
Bước vội vã có điều gì phía trước
Có điều gì mà không phải là em
Nỗi mủi lòng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng biết vì sao mình không tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh
Giáng Vân
Không Còn
Không còn nước mắt khóc cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi mình xa nhau
Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái có bao giờ biết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu
Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao giờ mới biết đau
Vũ thuỳ Hương
Đêm suy tư
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Nên người ầy cười em vụng dại
Càng chân thật người ta càng xa mãi
Như chính ta đi tìm bóng của mình
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Không biết giỗi hờn như loài hoa mắc cỗ
Nên đáng nhận mộ mảnh tình vụn vỡ
Từ tim anh hoà nhỏ xuống lòng mình
Phải vì em ngộ nhận một mối tình
Như hoa cát ngộ nhận mình trong sáng
Dưới ánh nắng mặt trời nghĩ riêng mình lấp lánh
Đau hay rằng nắng là của nhân gian
Cũng như anh là của những ai
Em đâu dám nghĩ riêng mình có được
Ai là cát Nắng đời anh toả xuống
Ai hoá là mình để có thể quên anh?
Nguyễn Thị Hương Dịu
M?i gi?n h?n mựa thu dó xa xụi
Em nh?n ngo tru?c cõy bng lỏ d?
Bao tõm tu ghen t?ng s?i giú
Mua d?ng mựa dụng trờn mụi
Trong mênh mông tĩnh lặng của đất trời
Kỷ niệm chẳng chịu im cứ tìm về lặng lẽ
Đau hạnh phúc khổ đau, đau tình yêu lầm lỗi
Để một thời nông nổi hát tình ca
Hà thị hải Yến
Đêm suy tư
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Nên người ầy cười em vụng dại
Càng chân thật người ta càng xa mãi
Như chính ta đi tìm bóng của mình
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Không biết giỗi hờn như loài hoa mắc cỗ
Nên đáng nhận mộ mảnh tình vụn vỡ
Từ tim anh hoà nhỏ xuống lòng mình
Phải vì em ngộ nhận một mối tình
Như hoa cát ngộ nhận mình trong sáng
Dưới ánh nắng mặt trời nghĩ riêng mình lấp lánh
Đau hay rằng nắng là của nhân gian
Cũng như anh là của những ai
Em đâu dám nghĩ riêng mình có được
Ai là cát Nắng đời anh toả xuống
Ai hoá là mình để có thể quên anh?
Nguyễn Thị Hương Dịu
Có gì đâu
Có gì đâu một lá thư
Giấy nhưgiấy trắng mực như mực thường
Cũng chưa một chữ rằng thương
Mà tôi đọc suốt đêm trường sang mai
Không nhớ nữa ngắn hay dài
Hình như tôi đọc cả ngoài trang thư
Trần Ninh Hồ
Vô lý
Cũng chẳng biết vì đâu mà khóc
Khi anh đi qua không kịp thấy mình
Bước vội vã có điều gì phía trước
Có điều gì mà không phải là em
Nỗi mủi lòng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng biết vì sao mình không tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh
Giáng Vân
Không Còn
Không còn nước mắt khóc cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi mình xa nhau
Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu
Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới
Người con gái có bao giờ biết hỏi
Xưa là thơ cho mối tình đầu
Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau
Anh lạc giọng gọi tên em oà vỡ
Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ
Sao giờ mới biết đau
Vũ thuỳ Hương
Đêm suy tư
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Nên người ầy cười em vụng dại
Càng chân thật người ta càng xa mãi
Như chính ta đi tìm bóng của mình
Có phải vì em không hiểu về tình yêu
Không biết giỗi hờn như loài hoa mắc cỗ
Nên đáng nhận mộ mảnh tình vụn vỡ
Từ tim anh hoà nhỏ xuống lòng mình
Phải vì em ngộ nhận một mối tình
Như hoa cát ngộ nhận mình trong sáng
Dưới ánh nắng mặt trời nghĩ riêng mình lấp lánh
Đau hay rằng nắng là của nhân gian
Cũng như anh là của những ai
Em đâu dám nghĩ riêng mình có được
Ai là cát Nắng đời anh toả xuống
Ai hoá là mình để có thể quên anh?
Nguyễn Thị Hương Dịu
 
↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT ↓






Các ý kiến mới nhất